06/01/2009

Đau Một Hồn Thơ
















em buồn như mây trắng
lang thang giữa đất trời
ước được làm con sóng
tan vào lòng biển khơi

em buồn như chiếc lá
rơi giữa mùa yêu đương
em buồn nhưng không nói
vì lòng chùng tơ vương

em một linh hồn héo
con tim chết tật nguyền
và đường trần lắm nẻo
hạnh phúc vời oan khiên

em nỗi buồn không tuổi
em con tim dại khờ
có lần ôm tiếc nuối
nên đau một hồn thơ

01.2009

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét